Đức Phật không dạy con nên hoàn hảo giữa đờiChỉ dạy con quay về, soi sáng lại tâm thôi
Sai thì con sửa lại, ngã rồi con đứng lên
Mệt thì con dừng bước, nghỉ ngơi giữa ưu phiền
Đừng vì giông gió mà quên mất chính mình
Đừng vì đêm tối mà khép tim lặng thinh
Hãy thở sâu… giữa đời vội vã
Nhìn lại tâm… cho sóng yên lặng trôi
Bước chậm thôi… nhưng lòng vững chãi
Đi bằng tỉnh thức, không bằng chơi vơi
Rồi sẽ qua… những ngày giông bão
Nước mắt rơi… rồi cũng hóa nụ cười
Sau tất cả… là miền an lạc
Bình yên về… khi ta mỉm cười với đời
Tuổi trẻ đôi khi mỏi, đôi khi lạc lối xa
Muốn đi cho thật nhanh mà quên mất thở ra
Đức Phật hiền từ dạy: “Con ơi hãy dừng chân
Nghe hơi thở nhiệm màu, lắng lại giữa phong trần”
Không cần chạy trốn khổ đau trong lòng
Chỉ cần hiểu nó, rồi nhẹ nhàng buông
Hãy thở sâu… giữa đời vội vã
Nhìn lại tâm… cho sóng yên lặng trôi
Bước chậm thôi… nhưng lòng vững chãi
Đi bằng tỉnh thức, không bằng chơi vơi
Rồi sẽ qua… những ngày giông bão
Nước mắt rơi… rồi cũng hóa nụ cười
Sau tất cả… là miền an lạc
Bình yên về… khi ta mỉm cười với đời
Ai cũng có những ngày rất yếu mềm
Ai cũng từng hoang mang giữa bão đêm
Con không cô đơn trên đường nhân thế
Vì trong con… đã có ánh đèn
Hãy thở sâu… và thương lấy mình
Giữa vô thường… vẫn có niềm tin
Ngã thì đứng… mệt thì nghỉ Đừng bao giờ… bỏ rơi chính mình Chuông ngân xa… lòng con lặng yên Bước chân về… giữa cõi bình an Con cúi đầu… trong giây tỉnh thức Mỉm cười thôi… đời nhẹ như mây ngàn
Ngã thì đứng… mệt thì nghỉ Đừng bao giờ… bỏ rơi chính mình Chuông ngân xa… lòng con lặng yên Bước chân về… giữa cõi bình an Con cúi đầu… trong giây tỉnh thức Mỉm cười thôi… đời nhẹ như mây ngàn
.jpeg)
Đăng nhận xét