Cuộc đời mỗi người giống như một tách trà, có vị đắng của những lo toan, có vị chát của những va vấp, nhưng sau cùng, đọng lại nơi đầu lưỡi vẫn là vị ngọt hậu thanh tao. Nhân sinh ngắn ngủi, điều đắt giá nhất chẳng phải là nhà cao cửa rộng, mà là một tâm thế an yên trước những thăng trầm.
Đôi khi, hạnh phúc chỉ đơn giản là học cách buông bớt những muộn phiền không đáng có, bằng lòng với những điều giản dị đang hiện hữu quanh mình. Sớm mai thức giấc, nhìn ngắm một nhành hoa nở, uống một ngụm nước lành, thấy người thân vẫn bình an – ấy đã là một ân huệ lớn lao của cuộc đời. Hãy cứ sống nhẹ nhàng như mây trời, bao dung với chính mình và tử tế với nhân gian.
Đăng nhận xét