Gieo mầm Thiện Lành

"Dòng nước chảy qua, chuyện gì đến rồi đi, ta không giữ lại làm chi cho nặng lòng"

Chút hương trà giữa lòng đời vô thường

 Có những buổi chiều, khi nắng ngoài hiên bắt đầu nhạt màu và khói bếp nhà ai nhen nhóm muộn, ta lại thèm được ngồi im lặng bên một chén trà ấm. Đời người đi qua ba mươi mấy mùa bánh chưng, nếm đủ vị đắng cay ngọt bùi, mới thấy điều quý giá nhất chẳng phải là những danh vọng xa xôi ngoài kia, mà là một khoảnh khắc tâm mình được bình yên, bất động.

Đời sống này vốn dĩ là một dòng chảy vô thường. Người đến, người đi, chuyện vui, chuyện buồn thảy đều như những quân cờ trên bàn tạo hóa, có tụ rồi có tan. Những ngày tháng cơm áo ghì sát đất, những lo toan oằn mình đôi khi khiến ta quên mất cách nhìn sâu vào nội tại để bao dung với chính mình. Ta cứ mải miết chạy theo những kỳ vọng của thế gian, để rồi nhận lại chỉ là sự rã rời, trống rỗng.
Khi nhấp một ngụm trà nhạt, lắng nghe một bản thiền ca vang lên khe khẽ từ góc máy tính quen thuộc, mọi giông bão ngoài kia bỗng lùi lại phía sau. Trà đắng rồi mới ngọt, đời có gian truân thì lòng người mới tĩnh lặng. Chỉ cần tâm ta còn giữ được sự lương thiện, hướng về những điều thiện lành, thì dẫu đời có nghiệt ngã đến đâu, ngày mai nắng mới lại lên qua khung cửa sổ...




Bình luận bài viết

Mới hơn Cũ hơn