Ý nghĩa: Giữ cho tâm bất nhiễm trước những thị phi, được mất của cuộc đời.
"Có những bài hát, càng lớn tuổi nghe lại càng thấm. Lần đầu nghe Bất Nhiễm, tôi chỉ thấy đây là một bản nhạc cổ phong rất đẹp. Nhưng khi ngẫm từng câu chữ, tôi nhận ra tác phẩm không hẳn nói về tình yêu. Nó nói về một người đã đi qua nhiều thị phi, được mất của đời người. Muốn giữ đóa hoa trong tim không úa tàn, nhưng thời gian vẫn lặng lẽ mang đi..."
Người ta thường bảo thời gian là phương thuốc xoa dịu mọi vết hằn, nhưng có những ký ức dẫu cố gột rửa bao lần, vẫn vẹn nguyên như một phần của hơi thở. Muốn quên, nhưng lòng lại nhớ. Càng cố buông, sợi dây hoài niệm lại càng siết chặt. Đó là khi tâm ta còn vướng bận, còn nặng lòng với những duyên sự đã qua. Khi dịch lời tác phẩm này, điều tôi sợ nhất không phải là sai câu chữ, mà là đánh mất đi phần linh hồn cô tịch, thoát tục của bài hát.
"Bất nhiễm" không có nghĩa là cuộc đời ta chưa từng đi qua giông bão, cũng chẳng phải là một tâm hồn lạnh lùng trơ trọi trước thế gian. Bất nhiễm là khi ta học được cách đối diện với ký ức cũ bằng một nụ cười an nhiên. Nhớ đó, nhưng không còn đau nữa. Nhìn lại người cũ, cảnh xưa, dẫu lòng vẫn gợn sóng nhưng sóng ấy không còn đủ sức làm nghiêng ngả chiếc thuyền tâm.
Nhân sinh một thoáng đi qua, giữ lại trong lòng những gì thanh bạch nhất, buông bớt những ưu tư nặng trĩu. Cứ thong thả lướt dọc dòng thời gian, như một người lữ khách đứng bên dòng suối nhỏ, nhìn nước chảy mây trôi, nghe tiếng lòng lắng dịu...
— Lữ Khách Thời Gian